Người đàn bà tật nguyền mong muốn được hiến xác cho ngành Y

SK&MT- Bị bệnh teo cơ hành hạ, gần 40 năm nay bà Nguyễn Thị Túy (SN 1954, tổ 4, phường Thanh Tuyền, thành phố Phủ Lý, tỉnh Hà Nam) phải dùng chiếc ghế nhựa làm điểm tựa mỗi khi di chuyển. Mặc dù, cuộc sống khó khăn, nhưng bà lại có tấm lòng nhân hậu, mong muốn được hiến xác cho ngành y học nước nhà.

Hàng ngày bà Túy phải thêu khăn để kiếm thêm thu nhập

Ngày định mệnh

 

Đến đầu xóm, hỏi về bà Túy thì không ai là không biết đến hoàn cảnh đáng thương của bà. Một mình bà sống lủi thủi trong căn nhà cấp 4, nằm im lìm ở cuối ngõ vắng.
Nghe tiếng tôi gọi, giọng người đàn bà từ trong nhà vọng ra: “Ai đấy?”. Trước mắt tôi là người đàn bà hơn 60 tuổi, có dáng người nhỏ thó, gương mặt khắc khổ, đôi chân bị tật nguyền, vất vả trong từng bước đi. Đôi mắt đã mờ nhưng bà vẫn phải cố nhìn để đưa bàn tay yếu ớt của mình thêu tỉ mẩm những đường kim mũi chỉ. Dẫu vậy, lúc nào bà cũng nở nụ cười.
Hỏi ra mới biết, bà sinh ra trong một gia đình có 3 chị em. Bà là con út trong gia đình nên được bố mẹ rất chiều chuộng, quan tâm và đặt niềm tin, hi vọng rất nhiều. Nhưng số phận lại trớ trêu với bà, bà mắc bệnh teo cơ, cuộc đời của bà lẽ sang hướng khác.
Bà Túy chia sẻ: Học hết lớp 10, đôi chân bà cứ teo dần, không thể đi lại được nên bố mẹ rất lo lắng và đi vay tiền hàng xóm để chữa bệnh cho bà. Bao nhiêu đồ đạc quý giá trong nhà cứ “đội nón ra đi”, nhưng chỉ đi lại được 3 năm thì bệnh lại tái phát.
Uớc mơ trở thành sinh viên Đại học Hàng Hải Việt Nam cũng tạm dừng từ đây, ngày đêm bà Túy nằm khóc, tiếc thương cho số phận của chính mình. Bao hoài bão và ước mơ của một thiếu nữ tuổi đôi mươi bỗng tan biến trong phút chốc.
Bà còn nhớ như in 2 câu thơ, bà đã tự sáng tác và viết lên góc học tập để tự động viên mình, coi đó là động lực phấn đấu để trở thành sinh viên Đại học Hàng Hải Việt Nam: “Ta sẽ khai mỏ dầu thật sạch/ Đóng những con tàu đi khắp đại đương”.
“Lúc đó tinh thần bà hụt hẫng, không còn tâm chí để sống, ngày nào bà cũng nằm khóc, cuộc sống của bà trở nên buồn tủi hơn. Nhưng được sự động viên của gia đình, bạn bè, bà quyết tâm gượng dậy để làm lại cuộc đời”, bà Túy cho hay.
Bà xin phép bố mẹ, đi làm kế toán cho một công ty gần nhà, rồi đi dậy thêu cho mọi người để kiếm sống. “Do từ nhỏ, bà được học thêu nên đã có nhiều kinh nghiệm trong công việc này. Hơn nữa, sức khỏe yếu, bà không biết làm gì, chỉ biết đi dậy thêu để kiếm sống”.
Thế nhưng, niềm vui chẳng được bao lâu thì nỗi buồn lần lượt kéo đến bà. Năm 1990, cụ thân sinh ra bà Túy mắc bệnh nặng rồi ra đi mãi mãi. Năm 1991, người mẹ cũng bỏ lại 3 chị em bà bơ vơ trên cõi đời. Hai năm sau, người anh trai và chị gái cũng lần lượt ra đi, một mình bà chống trọi với căn bệnh hiểm nghèo. Một lần nữa, bà như bị rơi xuống “vực thẳm”.
Khó khăn chồng chất khó khăn, cuộc đời bà quay lại con số không. Không chồng, không con, không người thân bên cạnh, một mình bà sống trong căn nhà cấp 4 xuống cấp, chống trọi với căn bệnh hiểm nghèo.

Mong muốn được hiến xác

 

Ngôi nhà cấp 4 nơi bà Túy sinh sống
Theo bà Túy, đôi chân của bà hoàn toàn không cử động được, mỗi lần muốn di chuyển bà phải dùng đôi tay yếu ớt của mình để kéo lê chiếc ghế nhựa rồi tựa mông vào đó để di chuyển. Mỗi lần di chuyển, như một cực hình đối với bà.
“Tôi hỏi, hàng ngày ai giúp bà nấu cơm?” Bà Túy cho hay: Cứ đến gần trưa thì đứa cháu gần nhà sang nấu giúp, hoặc ai sang chơi thì nhờ họ cắm cơm hộ. Đã nhiều năm nay, một ngày bà chỉ ăn có một bữa trưa.
Chưa kịp hỏi tiếp, bà Túy giải thích luôn: “Do điều kiện kinh tế không cho phép nên bà chỉ ăn 1 bữa trưa, ngoài ra sức khỏe bà yếu nên cũng không ăn được nhiều”.
Để có tiền chi tiêu hàng tháng, bà Túy chỉ biết trông chờ vào số tiền trợ cấp hàng tháng dành cho người khuyết tật là 360 nghìn đồng/tháng và số tiền bà làm từ thêu khăn tại nhà là 100 nghìn đồng/tháng.
Mặc dù cuộc sống khó khăn là thế, nhưng bà lại có tấm lòng nhân hậu. Năm 2011, theo dõi qua ti vi, đài báo, bà thấy sự phát triển của ngành Y học nước ta còn kém so với nước ngoài, nên trong đầu bà bắt đầu nảy ra ý định muốn làm một việc gì đó có ý nghĩa.
“Bà muốn Y học nước mình phát triển mạnh hơn và cũng muốn giúp những người thiệt thòi hơn mình nên trong tâm thâm bà lúc nào cũng chỉ mong muốn được hiến mô, hiến tạng để phục vụ cho giảng dạy và nghiên cứu, giúp phát triển ngành Y” – Bà Túy chia sẻ.
Đó là tâm nguyện cuối cùng của bà sau khi trở về với tổ tiên. Hiện bà Túy đang tiến hành làm thủ tục, hồ sơ liên quan đến việc đăng ký hiến xác để gửi lên Hội CTĐ tỉnh Hà Nam và trường Đại học Y Hà Nội phê duyệt.
Câu chuyện về người đàn bà tật nguyền mong muốn được hiến xác cho ngành Y đã lan tỏa ra khắp xóm làng. Nhiều người dân trong làng cảm động trước tấm lòng nhân hậu, cao cả của bà. Một nghĩa cử cao đẹp mà không phải ai cũng dám nghĩ tới.
Chị Nguyễn Thị Hoa, người dân cùng làng cho biết: “Cuộc sống của bà Túy rất vất vả và khó khăn, một mình bà sống trong căn nhà cấp 4. Tuy khổ sở, nhưng lại được nhiều người dân yêu quý bởi bà dám đăng ký hiến xác của mình sau khi mất cho nghành Y”.
Thùy Linh

')}

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *