“Thần đồng” vĩ cầm ấp ủ đưa nhạc cổ điển vươn tầm thế giới

SK&MT – Mới ở tuổi 15, Trần Lê Quang Tiến đã dành nhiều giải thưởng âm nhạc quốc tế đáng nể, được vinh danh 1 trong 10 gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu năm 2016 và nhiều bằng giấy khen khác.

Thành tích đáng nể

Bảng thành tích của cậu bé sinh năm 2002 Trần Lê Quang Tiến khiến ai cũng trầm trồ thán phục: giải nhất Cuộc thi Violon quốc tế tại Thái Lan năm 2014, học bổng Toyota năm 2015 và giải nhất Thi Violon quốc tế tại Kazakhstan (International Violin Competition Kazakhstan) năm 2016. Mới đây nhất được tặng bằng khen Gương mặt trẻ Thủ đô năm 2016 và vinh danh là 1 trong 10 gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu. Đạt danh hiệu học sinh Giỏi văn hóa các năm; học sinh Giỏi của Học viện Âm nhạc quốc gia các năm…

Và điều đặc biệt, thời gian học violin của Tiến rất ngắn (so với các bạn khác thường bắt đầu từ 5-6 tuổi). 9 tuổi Tiến mới bắt đầu học Violon đã chứng tỏ một năng khiếu thiên bẩm đã làm nên điều kỳ diệu cho dòng nhạc cổ điển Việt Nam.

Trần Lê Quang Tiến đã dành nhiều giải thưởng âm nhạc quốc tế đáng nể  (Ảnh nhân vật cung cấp)

Kể từ sau khi Bùi Công Duy đoạt Giải Nhất cuộc thi Tchaikovsky dành cho lứa tuổi trẻ tại S.Peterbourg năm 1997, gần 20 năm sau đây là thành tích đào tạo tiêu biểu đầu tiên của Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam. Tiến đích thực một “sản phẩm nội địa” là thành quả giảng dạy của Bùi Công Duy kể từ khi anh về nước.

Với chiều cao ấn tượng 1m79 ở tuổi 15, khả năng biểu diễn đĩnh đạc và chuyên nghiệp ở các sân khấu quốc tế, trước những ban giám khảo tên tuổi và hàng nghìn khán giả. Dù là tập luyện hay trên sân khấu, cậu đều toát lên phong thái thanh cao và bản lĩnh của một người nghệ sĩ lớn.

Khác với hình ảnh trên sân khấu, “thần đồng” Violon lại là một cậu bé rất nhút nhát, sống khép kín và ngại giao tiếp

“Tiến ít nói hết mức có thể, ngày Tiến còn học mẫu giáo từng lo có biểu hiện tự kỷ vì Tiến thường chơi một mình, đến bây giờ tính cách vẫn vậy nhưng Tiến luôn chủ động trong mọi việc và khả năng làm việc độc lập rất tốt chỉ khi áp lực thì Tiến mới nói chuyện với mẹ để giải tỏa tâm lý”, cô Xuân Hà (mẹ của Tiến) nhận xét về con trai của mình.

Có được một Trần Lê Quang Tiến hôm nay là sự đồng hành trong từng bước  của bố mẹ và chị. Anh Trần Bình và chị Xuân Hà – bố mẹ và chị gái luôn bên Tiến mềm mỏng và còn là người bạn đồng hành tạo động lực để tình yêu âm nhạc trong Tiến là tự nguyện và ngày càng mãnh liệt. Đôi khi cũng phải cứng rắn với Tiến “Khi con quyết định chọn rồi thì con không được than vãn và phải có trách nhiệm với lựa chọn của mình”.

Và cũng ít ai biết rằng cậu bé sinh ra trông một gia đình “dòng máu” nghệ sĩ là chắt ngoại của nhà văn Nguyễn Tuân. Tên của Tiến là bí danh của ông nội Bảy Tiến lúc còn hoạt động cách mạng. Cậu là sự kết hợp hài hòa của hai dòng “văn – võ”.

“Phải có biện pháp cụ thể để nhạc cổ điển phát triển sánh tầm thế giới”

Niềm đam mê âm nhạc trong cậu cứ tăng dần theo một tinh thần học tập đầy nghiêm túc. Sở dĩ trong nhà có một người chơi piano rồi nên Tiến muốn mình học môt cái khác cho khác đi, tạo môt màu sắc khác cho gia đình.

Khi quyết định gắn bó với cây vĩ cầm, Trần Lê Quang Tiến đã đầu tư nhiều thời gian nghe các đĩa nhạc của các nghệ sỹ solist nổi tiếng được đặt mua về từ nước ngoài và trên Youtube, cậu đặc biệt yêu thích Mozart “nhạc của ông chơi khó nhất và cũng hay nhất, khi chơi nhạc của Mozart em thấy mình kết nối với bản nhạc nhanh và sâu sắc nhất”, Tiến chia sẻ.

Trần Lê Quang Tiến ấp ủ mong muốn đưa nhạc cổ điển vươn tầm thế giới (Ảnh nhân vật cung cấp).

Cô Xuân Hà bảo, có được những thành công như ngày hôm nay chính là vì Tiến đã đến với âm nhạc bằng một tình yêu mãnh liệt và một thái độ học tập nghiêm túc và công sức dạy dỗ, sự quay trở lại của thầy Bùi Công Duy. Với cậu, một khi đã yêu thích công việc gì thì sẽ quyết tâm làm bằng được. Ngoài âm nhạc, Tiến còn có tài vẽ, nấu ăn và làm bánh, đặc biệt cậu còn rất hứng thú với sách của Cụ Tuân.

“Khi dành được giải thưởng em cũng thích thật đấy, nhưng em thích nhất cảm giác mình rất thoải mái, làm được những gì mình chưa làm được, sự mệt mỏi và hồi hộp không còn nữa”, Tiến chia sẻ.

Việc hài hòa giữa 2 việc học văn hóa và học đàn thực sự rất vất vả, nhưng cậu bé rất ham học, nên mọi thứ được cân bằng nhanh chóng. Thời gian giải lao khi các bạn ra chơi thì Tiến tranh lại thủ lên phòng tập để tập đàn kể cả 15 phút vẫn tập. Rất may, nhà trường cũng tạo điều kiện hết sức để Tiến có thời gian tập đàn, có những hôm phải xin nghỉ 1 tiết học văn hóa ở trường để đi học đàn vì  thầy Duy rảnh buổi trưa rồi Tiến phải tự bù bài.

Bênh cạnh đó, là sự hi sinh của người mẹ – cô Xuân Hà vì làm kinh doanh tự do và một tuần chỉ 2 buổi đến bảo tàng của cụ Tuân và cụ Nghiêm nên cô luôn dành thời gian chăm sóc Mứt (Tên của Tiến ở nhà) đưa đi và đón về. Lúc nào thầy rảnh là lúc đó hai mẹ con lại hành trình đưa nhau đi học.

Tiến tâm sự: “Lần nào đi xa em cũng rất là nhớ nhà, chuyến đi dài, giờ tập khó khăn, sáng thì buồn ngủ, tối thìm thức thâu đêm vì lệch múi giờ, nên rất khó để em thích nghi. Món ăn Tây em ăn cũng không quen, những lúc như vậy chỉ ước mình được trở về nhà, nằm trên giường ở Trúc Khê. Sau mỗi chuyến đi, em biết thứ em cần là gì? Đó là gia đình là tình yêu đất nước là món ăn quê hương”.

Có lẽ, chính vì lý do đó nên em đã vạch ra dự định trong tương lai rất rõ ràng: “Sau này khi học xong ở nước ngoài em sẽ về nước vừa làm thầy giáo vừa biểu diễn”, Tiến nói.

Với niềm đam mê, ấp ủ hi vọng mọi người nhất là thới trẻ có cái nhìn khác về nhạc cổ điển, vì nghe nhạc cổ điển có chiều sâu và cũng đã có những nghiên cứa khoa học nhạc cổ điển rất tốt. Chính vì vậy trong lễ vinh danh mà một cậu bé 15 tuổi đã khiến cho Thủ tướng bất ngờ khi Tiến đề xuất “Phải có biện pháp cụ thể để nhạc cổ điển phát triển sánh tầm thế giới”.

Lê Hạnh

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *